Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UK

Tôi đã từng nói trong chapter trước rằng tôi có quá nhiều thứ để nói về London, thủ đô của nước Anh. Nhưng tôi không viết cẩm nang du lịch, tôi muốn kể câu chuyện của riêng tôi, của một người tít tận dưới miền Đông Bắc xa xôi, nhưng đã có tổng cộng 20 ngày ở London, với vô vàn những cung bậc cảm xúc khác nhau, gần bằng tổng số ngày tôi đã đi phượt tới các thành phố khác.

I. Khám phá London

Westminster. Nếu bạn tới London, hãy gạch chân ga tàu điện ngầm này trên Tube Map của bạn, vì đây chắc chắn là nơi đầu tiên bạn muốn đến. Xung quanh đó là tất cả những gì bạn biết về London trên sách vở và màn ảnh nhỏ: Parliament (tòa Nghị Viện), Big Ben, Westminster Bridge, London Eye, Thames River….. Khi đã đến đây rồi thì có 2 thứ rất thú vị để bạn trải nghiệm: River Cruise (ban ngày) ngay dưới chân London Eye đưa bạn đi dọc bờ sông Thames, ngắm những cây cầu cổ kính và hiện đại, căng tai nghe tour guide kể về những tòa nhà dọc bờ sông và lịch sử đặc biệt của chúng; và London Eye (ban đêm) – đi vào lúc trời còn nắng không thấy hết được cái thú ngắm London trên cao. Ngoài ra ngay tại Westminster, bạn có thể tìm thấy những con Bus Tour để khám phá London – với 30 bảng (rất chát) bạn sẽ có 1 vé có thời hạn 24 tiếng kể từ thời điểm mua, đưa bạn đi 1 vòng London với những địa danh nổi tiếng, những câu chuyện còn lưu lại…. Nếu không muốn đi như vậy thì di chuyển bằng tàu điện ngầm cũng không tệ – với ngần đó tiền bạn có thể mua vé tuần đi lại trên các phương tiện công cộng, lên plan tốt thì sẽ đi được đến những nơi mình muốn. Thật tiếc là trải nghiệm bus tour của tôi khá tệ – thời tiết lúc đó là -5 độ C và tầm nhìn rất hạn chế nên tôi không thể có được những bức ảnh tốt nhất

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKDưới chân Big Ben

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKWestminster Bridge

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKLondon Bridge từ góc nhìn trên con thuyền chạy dọc sông Thames

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKParliament

Nơi tiếp theo chắc chắn phải đến là London Bridge. Nếu bạn có thẻ sinh viên, chỉ mất có 8 bảng để bạn tham quan cây cầu nổi tiếng London từ bên trong, và có 1 cái view tuyệt đẹp để đem về những bức ảnh của 1 London với đầy đủ sắc màu cổ kính và hiện đại. 1 cái giá quá hợp lý, nếu bạn biết rằng tôi đã phải trả đến 7 bảng cho 1 cây hotdog được bán bình dân (!) ngay dưới chân cầu, và 15 bảng để tham quan London Tower ở bờ đối diện (nhưng bên trong cũng ko có gì đặc sắc lắm). Tôi đã cho bố mẹ du lịch qua Skype, bố mẹ tôi khá mãn nguyện với những hình ảnh cây cầu London Bridge được truyền trực tiếp từ camera điện thoại của con trai!

10403009 10204726180337000 2678154449241803075 n Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKLondon Bridge, dưới chân cầu

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKView từ trên cầu London Bridge

London thì có cả tá nơi để tham quan, nên tham quan thế nào cho tiết kiệm chi phí nhất thì tùy thuộc vào điều kiện và plan của bạn icon biggrin Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UK Tôi may mắn có chú Sang – bạn cấp 3 của bố – hiện đang sống ở London, chú chở tôi đi dạo trên các con phố của London bằng xe riêng. Nhờ có chú mà tôi đã được đến ngắm nhìn sân Olympic (nay đã đóng cửa), sân Wembley, tòa nhà MI6 nổi tiếng trong series 007, đi dọc trên những con phố siêu đẹp dọc bờ sông Thames. Tôi cũng đã biết mùi cảm nhận được cái tắc đường của London và những con phố, dãy nhà cổ chẳng chịt những hình vẽ graffiti và John Lennon….. Thật sự phải cám ơn chú, nhờ có chú mà cháu cảm thấy London thân thương hơn rất nhiều.

10535631 10204726341941040 2211617481292586180 o Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKWembley

 Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKBạn có thấy tòa nhà này quen không?

10509732 10204726432303299 1750925105095001601 n Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UKTắc đường ở London

II. Trải nghiệm London (của riêng tôi)

Phần này tôi muốn kể về những trải nghiệm sống của riêng tôi ở London. Gọi là trải nghiệm sống thì nghe có vẻ to tát quá, vì tôi chỉ ở London tổng cộng 20 ngày trong cả năm trời. Nhưng vì tôi không phải là du học sinh Việt tại London (nhắc lại, tôi học và sinh sống ở Sunderland), nên với tôi vẫn rất đặc biệt.

Những ai đã và đang học ở London có thể dễ dàng tìm thấy những quán ăn của người Việt, vốn dĩ không thiếu ở thành phố có cộng đồng người Việt đông nhất nước Anh này. Nhưng ở Sunderland, đó lại là 1 giấc mơ mà tôi nghĩ không bao giờ trở thành hiện thực. Thế nên, thứ mà tôi nhớ nhất ở London không phải là tháp Big Ben hay London Bridge, mà là bát phở của chú Sang nấu cho tôi ăn khi ở nhà chú, món cháo lòng và tô bún bò Huế mà chú đã chở tôi đi ăn cùng với bạn của chú tại 1 nhà hàng Việt ở Zone 2, hay lần sì sụp bát bún riêu cua nấu dọc mùng và bát chè khoai môn trong lần quay lại London từ Hà Nội vào tháng 9 năm ngoái. Đúng vậy, những lần hiếm hoi được ăn món Việt Nam trên xứ người (điều có lẽ quá dễ dàng với những du học sinh Việt ở London) mới là thứ khiến tôi thấy London thật sự thân thuộc, thật sự là 1 phần ký ức sâu đậm sẽ theo tôi đến suốt cuộc đời.

Mỗi lần ngồi lên xe của chú Sang, chú hay bật những ca khúc của Khánh Ly và 1 số ca khúc nhạc xưa. Bình thường tôi không hay nghe những ca khúc của Khánh Ly, nhưng mỗi lần nghe trên xe của chú, riết rồi thấy quen, thấy ngấm được tâm hồn của những người Việt xa xứ. Ở London tôi tiếp xúc nhiều với những người Việt trung niên hơn là cùng thế hệ với tôi, nên mỗi lần tiếp xúc với họ, tôi càng hiểu thêm về cách mà cộng đồng người Việt sống ở London, họ thích ăn gì, nghe gì, nghĩ gì về thời cuộc…. Sống cùng người Việt ở London đã khiến tôi vỡ ra rất nhiều điều, và tôi lại có những câu chuyện để kể cho người ở nhà nghe. Tôi cũng phải thú nhận 1 điều, mỗi lần nghe Khánh Ly là 1 lần nỗi nhớ nhà của tôi lại thêm da diết!

Nghe nhạc xưa của Việt Nam làm tôi cảm nhận được tâm hồn của người Việt nơi xa xứ, thế nghe gì để cảm nhận được tâm hồn của người Anh? Với tôi, sang Anh mà không nghe nhạc của Anh là 1 sự lãng phí khủng khiếp. Nhưng tôi không nói về One Direction. Tôi đang nói về 1 bản nhạc khiến tôi phải bấm replay đi replay lại rất nhiều lần mỗi lần ở London. “Woman” là ca khúc bất hủ của John Lennon được phát hành năm 1981, là single đầu tiên được phát hành sau khi John bị ám sát. Đây là ca khúc mang đậm hơi thở của âm nhạc xứ sương mù vào thập niên 80, và cứ mỗi lần nghe “Woman” là 1 lần tôi có cảm giác như quay lại với London của thời kỳ đó, khi trên xe chú Sang tôi lặng yên ngắm nhìn những con phố cổ, những dãy nhà chung cư cũ kỹ bỏ hoang vẫn còn đó hình vẽ John Lennon trên những mảng tường nhuốm màu thời gian….. Gần nhà ông chú tôi có 1 ông hàng xóm thỉnh thoảng hay bật nhạc xưa để nghe, những giây phút ghé tai ra cửa sổ nghe những Bohemian Rhapsody hay Let It Be bên cốc cafe thơm lừng, với tôi thời gian như trôi chậm lại, và chỉ muốn ở lại London không muốn về Sunderland nữa…….

Không biết có phải do tôi đến từ 1 thành phố quê mùa hay không, nhưng mỗi lần lên London là tôi phải căng mắt ra thật kỹ, ghi lại những khoảnh khắc, những con phố mà mình đã đi qua, để lưu giữ chúng lại trong đầu bằng mọi giá… London với tôi có lẽ không quá đặc biệt đến thế, nếu đơn giản tôi chỉ là 1 người ghé qua chơi, đi thăm thú chỗ này chỗ nọ như bao thành phố khác (và chấm hết), chứ không có những trải nghiệm đặc biệt mà chỉ riêng tôi có.

III. Những điều tôi muốn chia sẻ 

1. Tiếng Anh ở London không hề “chuẩn Anh”. Tôi cứ nghĩ London là nơi mà tôi có thể nghe giọng Anh chuẩn, nhưng các chú người Việt đã sống lâu năm của tôi đều nói rằng tiếng Anh ở London rất pha tạp, và giọng Anh chuẩn là ở 1 vùng nào đó ngoại ô London mà tôi quên béng mất tên. Và 1 số điểm đến có cách đọc rất lạ, bạn lên tàu điện ngầm sẽ thấy người ta không đọc Greenwich là Gờ-rin-uỵch mà là Gờ-ran-nịch!

2. Đừng ăn vặt ở London. Tại những nơi có lượng du lịch đông như London Bridge, 1 cây xúc xích cũng có thể đắt ngang 1 bữa buffet tại nhà hàng Panda Oriental ở Sunderland!

3. Đừng phí tiền vào 1 số chỗ như London Tower hay Madamme Tussaud. Lâu đài London Tower dưới chân London Bridge là 1 di tích lịch sử có giá 15 bảng cho sinh viên, nhưng vào đó thậm chí còn không bằng lâu đài Edinburgh ở Glasgow với giá tương đương. Thủy cung ở khu vực Westminster cũng khá tệ so với giá. Và bạn có muốn đốt tới 30 bảng để vào ngắm mấy cái tượng sáp ở Madamme Tussaud, trong khi với ngần đó tiền bạn có thể phượt London trong 7 ngày, hoặc thậm chí là 24 tiếng với Bus Tour.

4. Zone 2 là nơi tập trung đông người Việt nhất. Bạn có thể tìm thấy 1 số quán Việt ngay trong Zone 2.

5. Ông chú tôi có 1 câu nói bất hủ mà giờ tôi vẫn nhớ: “Thứ gì ở VN là rác, thì ở London là vàng”. 1 bát cháo lòng ở London có giá 6-7 bảng. Ngay 1 gói dọc mùng khô để nấu bún riêu cua cũng có giá tới 2 bảng!

6. Xe đạp cho thuê ở khắp nơi. Bạn sẽ thấy ngay dưới đường phố đông đúc ở London, đâu đâu cũng có những người đi xe đạp, từ những vận động viên cho tới công chức.

7. Tốt nhất là lên London cùng với 1 ai đó thạo chụp hình. Khi tôi đi 1 mình, chụp được 1 kiểu ảnh thực sự ngon nghẻ là vô cùng vất vả. Tôi từng đưa máy cho 1 gã Pakistan khi đang đi trên Westminster Bridge, và phải mất đến hơn chục tấm mới có được 1 tấm ra hồn.

8. Nếu bạn có cơ hội được xem pháo hoa ở London trong dịp đón giao thừa, đừng quên học bài hát Auld Lang Syne để hát cùng người Anh nhé. Đó là ca khúc truyền thống của người Anh để hát vào dịp giao thừa. Hãy học bài hát đó để hòa mình với người dân bản địa trong thời khắc bước sang năm mới. Không ai hát Happy New Year ở đó đâu icon razz Trải nghiệm du học Anh trên những nẻo đường UK

Kết

Khi tôi nói về Newcastle, tôi sẽ nói về những khu ăn uống và ngóc ngách ẩm thực. Khi tôi nói về York và Durham, tôi nói về những con phố cổ. Khi tôi nói về Liverpool, tôi nói về văn hóa Anh. Nhưng chỉ có ở London tôi mới tìm thấy những gì thân thuộc của người Việt, nói tiếng Việt, sống như 1 người trong cộng đồng Việt theo đúng nghĩa của nó. Tôi cảm nhận London theo cách riêng của tôi, trân trọng những phút giây giao lưu với những người Việt xa xứ lâu năm, với những người bạn Việt đồng trang lứa đã mang lại cho tôi cảm giác như ở nhà, những bản nhạc xưa hoài cổ bật trong ô tô của chú Sang, và những món Việt mà ở những thành phố khác của UK rất khó để tìm được đúng hương vị của quê nhà….

Tôi còn muốn viết thật dài, dài hơn nữa, nhưng chap này sẽ dừng tại đây. Chap tiếp theo, tôi sẽ ghi lại một điều thú vị mà tôi đã thấy về văn hóa và âm nhạc ở Anh.

Nguồn: Du học sinh tại Anh – Joseph-Duy

CÔNG TY TƯ VẤN DU HỌC VÀ ĐÀO TẠO ÂU MỸ (AMEC)

Số 30 – Đại Cồ Việt- Hai Bà Trưng – Hà Nội

ĐT: 04 39411891 – 39411892

Fax: 04 39411892 – Email: amec-edu@fpt.vn

Website: www.amec.com.vn – www.duhocanh.info.vn

Facebook: https://www.facebook.com/duhocAnh360

Từ khóa:   · ·